Bí quyết làm sạch cổ áo sơ mi từ phiên chợ Tây giữa lòng Hà Nội

 

Cứ mỗi lần giặt áo sơ mi cho chồng là Hạnh lại lắc đầu chán ngán. Cổ áo và tay áo toàn vết mồ hôi dầu, tích tụ lại sau nhiều lần giặt, vết bẩn càng ngày càng cứng đầu cứng cổ. Cô đã thử đủ mọi cách mà không sao làm sạch được những vết bẩn này. Và không ngờ, bí quyết lại đến với cô một cách bất ngờ từ một cuộc nói chuyện tình cờ tại phiên chợ Tây giữa Hà Nội.

 
Những chiếc áo sơ mi cứng đầu
 
 
Lại một mùa đông nữa sắp tới. Mấy năm gần đây, bố chồng Hạnh thường than phiền rằng Hà Nội bây giờ không có bốn mùa như những ngày xưa nữa. Mùa xuân thì quá nóng và ẩm, chẳng có cái Tết nào thời tiết đẹp với khí trời se lạnh, với mưa phùn li ti rắc lên mọi cảnh vật xung quanh một bức màn mờ ảo như những cái Tết xưa. Còn mùa thu thì như lẫn cả vào những ngày hè dài lê thê nóng bức kinh người. Đấy, cứ như bây giờ, lẽ ra phải lạnh rồi mới phải, chẳng gì cũng đã tháng 11 rồi mà. Ấy thế mà đêm ngủ vẫn phải bật quạt, ban ngày có việc đi ra ngoài vẫn cứ toát cả mồ hôi. Mỗi lần nghe bố than thở, Hạnh lại mỉm cười bảo: "Bố thì lúc nào cũng ngày xưa! Nhà mình ở ngay cạnh Hồ Tây, chỗ mát nhất Hà Nội rồi đấy bố ạ!"

Gia đình Hạnh sống trong ngõ nhỏ mang tên Tô Ngọc Vân đã mấy đời nay. Cả Hạnh và chồng đều trải qua tuổi thơ ở cái ngõ nhỏ này. Từ khi lấy nhau, hai vợ chồng cô sống chung với bố chồng. Mẹ chồng đã mất từ lâu. Bố mẹ Hạnh cũng sống ở một căn nhà trong ngõ, cách nhà chồng Hạnh có vài trăm mét. Vì thế, tình cảm gắn bó của cô với cái ngõ này cứ lớn dần lên, khăng khít hơn theo năm tháng. Đặc biệt là vào mùa hè, mùa sen Hồ Tây - cái mùa đã cùng cô đi qua bao chặng đường đời từ khi còn là một cô bé tí xíu theo các anh chị bơi thuyền ra hồ để hái hoa sen, đến khi thành cô thiếu nữ ngày rằm đi phủ Tây Hồ để cầu nhân duyên với anh chàng hàng xóm bây giờ là chồng Hạnh. 

Với chồng Hạnh, thì mùa hè lại mang đến cho anh một nỗi phiền phức khác. Anh là người hay ra mồ hôi, mà lại là loại mồ hôi dầu, nên cứ hè đến là anh phải chuẩn bị tinh thần thay quần áo liên tục. Khốn nỗi, công việc của anh suốt ngày phải đóng quần áo lịch sự để tiếp khách hàng, nên nóng thế nào thì nóng, ngày ngày anh vẫn phải diện sơ mi và thắt cà vạt. Và kết quả là sau một ngày làm việc, anh luôn mang về cho Hạnh những cái áo sơ mi ướt đẫm mồ hôi, đặc biệt là ở các phần cổ áo và tay áo.
 
Những vết mồ hôi dầu của anh tại các vị trí đó không sao giặt cho thật sạch được, và đáng ghét hơn là sau mỗi lần mặc nó lại hiện ra rõ hơn. Mỗi lần giặt giũ cho cả nhà, Hạnh lại tốn không ít thời gian chỉ để chải phần cổ áo và tay áo, nhưng những vết bẩn không sạch được, mà lợi bất cập hại, việc cô dùng bàn chải để chải lại khiến cho cổ và tay áo bị sờn. Kết quả là ở lần mặc sau, mồ hôi lại càng dễ bắt vào cổ và tay áo hơn.
 
Nhiều chiếc áo sơ mi của anh mới mua được một vài tháng, còn rất mới, rất đẹp, nhưng Hạnh đã phải ngậm ngùi bỏ đi vì phần cổ áo và tay áo trông thật tệ. Cô cũng đã thử đủ mọi cách, từ việc ngâm xà phòng, thuốc tẩy, đến việc dùng kem đánh răng để chải, xong mọi phương pháp dường như đều vô ích. Vậy nên cứ mỗi lần đưa cho vợ những chiếc áo sơ mi sau một ngày làm việc là chồng Hạnh lại lắc đầu ngán ngẩm, còn cô cũng lắc đầu ngán ngẩm không kém khi nghĩ đến chuyện phải giặt, là chúng. 

Và bí quyết bất ngờ từ một phiên chợ Tây giữa lòng Hà Nội

Nhưng những phiền phức do những cái áo sơ mi cứng đầu gây ra đã là chuyện của quá khứ. Mới gần đây thôi, Hạnh đã phát hiện ra một bí quyết bất ngờ, giúp cô giải quyết triệt để nỗi bực bội do những cái cổ áo và tay áo sơ mi của chồng gây ra. Thú vị hơn nữa là cô có được bí quyết từ một phiên chợ Tây giữa lòng Hà Nội. 

Chả là cái ngõ nhỏ mang tên Tô Ngọc Vân mà gia đình cô cư ngụ, từ hai năm nay bỗng trở nên nổi tiếng nhờ một cái chợ phiên mà mọi người vẫn quen gọi là chợ Tây. Gọi là chợ Tây một phần vì người bán kẻ mua của phiên chợ chủ yếu là người nước ngoài sống ở địa phận quận Tây Hồ, phần thì vì chợ ở ngay cạnh ... Hồ Tây. Chợ này chỉ họp vào sáng thứ 7 hàng tuần, và các mặt hàng chủ yếu là do người bán tự sản xuất như trứng gà, rau củ quả, các loại bánh trái, mứt, mật ong, đồ thủ công... Nhà ở ngay gần chợ nên hầu như phiên chợ nào, chị Hạnh cũng dẫn đứa con gái nhỏ đi chơi chợ.
 
Nhiều hôm đi chợ chẳng mua được hàng gì, nhưng hai mẹ con vẫn vui vẻ chờ đợi để lần sau đi tiếp, vì con gái thì được thỏa thích ngắm các thứ đồ chơi rực rỡ ở cửa hàng đồ chơi, còn mẹ thì được nói chuyện, giao lưu với nhiều bạn mới. Cũng chính trong một cuộc nói chuyện như vậy, Hạnh đã tìm ra bí quyết làm sạch cổ áo, tay áo sơ mi đơn giản và hiệu quả đến bất ngờ. 

Hôm đó, Hạnh đã dừng lại khá lâu ở một gian hàng của một "bà đầm" vui tính bán đủ các thứ đồ trang trí linh tinh. Thấy cô cứ ngắm nghía, nâng lên đặt xuống mãi những cặp măng-sét cài áo, bà ta vui vẻ bắt chuyện: "Chắc cô muốn mua cho chồng phải không? Những chiếc măng-sét của tôi đặc biệt lắm đấy nhé!" Hạnh và bà ta bắt đầu câu chuyện về những chiếc măng-sét, rồi đến chuyện áo sơ mi, cuối cùng Hạnh buột miệng thổ lộ với người bán hàng về nỗi khổ của cô khi ngày ngảy phải giặt những chiếc áo sơ mi với những vết mồ hôi cứng đầu trên cổ áo và tay áo.
 
Không ngờ bà ta cười lớn và nói: "Cô gái trẻ ơi, trước kia tôi cũng gặp vấn đề với những cái cổ áo và tay áo của chồng, rồi con trai tôi, y như cô bây giờ vậy. Nhưng tôi đã có một cách để hô biến những vết bẩn đó chỉ qua vài lần giặt áo. Cô có muốn thử không?" Hạnh không thật sự tin tưởng lắm, vì cô nghĩ rằng chắc những chiếc áo sơ mi của chồng và con trai bà ấy chưa gặp phải người nhiều mồ hôi dầu như chồng cô, và nhất là chưa được thử thách trong cái thời tiết nóng ẩm của xứ nhiệt đới này, nhưng cô vẫn gật đầu và chăm chú lắng nghe "bí quyết" của bà ta.
 
Hóa ra cái bí quyết ấy đơn giản đến bất ngờ: Sau khi giặt sạch áo, trước khi là áo, rắc một ít phấn rôm trẻ em lên vùng tay áo và cổ áo - những nơi dễ bị dính mồ hôi nhất. Sau đó là áo như bình thường. Là xong, lại rắc phấn rôm lên một lần nữa. Cứ làm như vậy, sau vài lần giặt, cổ và tay áo sẽ được cải thiện đáng kể. 

Hạnh nửa tin nửa ngờ với cái bí quyết làm sạch mà lại chẳng dùng đến một chất làm sạch nào của bà đầm mới quen, nhưng cô vẫn quyết định thử một phen xem sao. Cô chọn chiếc áo sơ mi màu trắng của chồng để thử trước. Chiếc sơ mi này đã dùng được hơn 3 tháng, phần tay áo và cổ áo đã hiện khá rõ vết bẩn, và có phần bợt nữa, vì Hạnh đã nhiều lần dùng bàn chải đánh răng để chà xà phòng lên. Cô làm theo đúng những gì đã được chỉ, rắc phấn rôm, rồi là, rồi lại rắc phấn rôm.
 
Một tuần sau, kết quả không ngờ đã hiện ra trước mắt cô. Những vết bẩn cứng đầu bám ở cổ và tay áo bao lâu nay nhạt đi trông thấy. Và kì diệu hơn là dường như lớp phấn rôm đã giảm đi đáng kể tác hại của mồ hôi dầu.
 
Chẳng biết có phải do phấn rôm có tác dụng thấm hút hay không mà sau mỗi lần mặc, những vết mồ hôi ít hơn trước nhiều. Hạnh cũng cảm thấy rõ việc giặt áo trở nên nhẹ nhàng hơn. Quá đỗi vui mừng, cô áp dụng cách này với tất cả những chiếc áo sơ mi khác, và thấy rõ tình hình đã được cải thiện đáng kể. Chồng Hạnh cũng nhận ra sự thay đổi đó, anh ngạc nhiên hỏi cô có bí quyết nào mà hay thế. Hạnh chỉ cười và bảo: "Nhờ đồ baby của con gái anh đấy!" Chồng Hạnh tròn mắt ngạc nhiên nhìn cô...

Lại sắp đến cuối tuần. Hai mẹ con Hạnh háo hức chờ đến sáng thứ bảy để đi chợ phiên. Con gái Hạnh vòi vĩnh mẹ mua cho một con búp bê bằng vải mà cô bé đã ngắm nghía từ phiên chợ trước. Còn Hạnh, cô mong gặp lại người đã mách cho cô bí quyết đơn giản mà hiệu quả ấy, để nói lời cảm ơn, và để hỏi thêm những bí quyết nho nhỏ trong cuộc sống hàng ngày nữa. 

Viết bình luận

Bạn đã gửi bình luận thành công. Chúng tôi sẽ đăng bình luận của bạn sau khi kiểm duyệt.